Internet Cafe (Tân
Liêu Trai)
Bàn Tải Cân
Internet là một phương tiện truyền thông thời
cổ, phát triển rất mạnh vào khoảng đầu thế kỷ hai mươi mốt. Ông Vương Yến Ngọc,
ban tôi, nhà sử học tình dục thường nói: “Những gì tốt lành từ Internet đều là
mạo nhận vậy”. Ông Phùng Tất Đắc, chủ bút tờ “Chó Chết Chẹt” cũng có cùng chủ
kiến: “Internet chỉ giỏi phục vụ công nghiệp tình dục, lừa đảo và cờ bạc mà
thôi”. Riêng bản thân tôi nhận thấy rằng ngày xưa đã từng có thời kỳ mà
Internet quán – tục gọi là Internet Cafe, được mở tràn lan ở các nước thứ ba.
Chúng không những gây tác hại lớn đối với bản sắc văn hoá dân tộc, làm ảnh
hưởng trầm trọng đến thuần phong mỹ tục mà còn chính là môi trường vô cùng
thuận lợi để ma quỉ hoành hành và tác oai tác quái. Câu chuyện dưới đây do tôi
tình cờ lượm được trong một xó xỉnh của mạng Internet cổ, âu cũng có thể coi là
một trong những ví dụ điển hình về tác hại của nó vậy.
Xưa ở Hà thành có bần sĩ họ Phạm tên Thiềm, nhưng sinh nhằm năm Kỷ Tuất nên còn
có tên gọi là Phạm Tuất Sinh, làm nghề tự do, quê ở Hào Nam, thân mình nở nang
cao lớn, da trắng mặt đẹp, chỗ kín có nhiều nốt ruồi đỏ. Sinh vốn khiếu văn thơ
ca hát, bản tính lại hào hoa phong nhã, hết sức nịnh đầm nên rất được phụ nữ
thương yêu quí cảm. Đặc biệt mông Sinh thường ngày vẫn tiết ra một thứ hương
lạ, vô cùng kỳ dị, đàn ông dính phải thì nóng bụng sốt ruột, đau óc váng đầu,
đàn bà ngửi lâu thì sảng khoái đê mê, tâm thần dễ chịu. Có điều thứ hương này
hoàn toàn không mùi không vị, nên nữ giới cứ gần Sinh là lúng liếng lả lơi mà
chẳng hiểu nguyên nhân nguồn gốc, còn các bậc chính nhân quân tử thấy Sinh sát
gái như nam châm hút nước thì ghen tức mà kháo nhau rằng Sinh lạm dụng bùa ngải
để quyến rũ nữ nhân vậy.
Nhân tết Đoan ngọ năm Canh Hợi Sinh đi chơi đền chùa, khi qua chân cầu Cương
Châu chợt thấy một ông già khăn xếp áo dài, đầu tóc gọn gàng mà lông miệng rậm
rạp, ngồi bên cạnh một chiếc máy in cổ kính nối mạng, thiên hạ xúm quanh xem
rất đông. Sinh tò mò vươn cổ chen chân, thấy ông già đang coi bói cho khách,
chính xác đến độ những chuyện trăm năm sau vẫn có thể kể ra vanh vách, không
sai một chi tiết. Tất thẩy đều xì xào sợ hãi khâm phục. Sinh thấy thú vị quá
bèn xếp hàng bỏ tiền xin một quẻ cầu may, nào ngờ lúc máy in ra lá số, chỉ thấy
ông già cau mắt nhíu mày, hai tai giật giật, miệng lẩm bẩm: “Số này nghèo hèn
mà phú quí, tình này dâm dục mà đoan trang, mệnh này đoản thọ mà trường sinh,
thật là phá cách không sao hiểu được!”. Sinh sốt ruột gặng hỏi, ông già bèn
nói: “Nếu chỉ coi bằng lá số thôi thì chưa đủ, xin thí chủ cho xem toàn bộ nhân
diện cùng thân dạng” - Nói đoạn kêu Sinh cởi bỏ hoàn toàn y phục, Sinh bất đắc
dĩ phải nghe theo. Thiên hạ thấy sự kỳ lạ hiếm có, kháo nhau kéo đến xem đông
như kiến. Ông già vừa ngắm vừa ngửi Sinh rất kỹ càng, chốc lại ngửa mặt lên
trời lấy ngón tay bấm bấm, chừng độ một giờ ba khắc sau mới lắc đầu mà phán
rằng: “Năm nay bản mệnh rất mờ mà tinh hoa lại phát tiết hết ra hai quả mông
rồi, xác suất tử nạn trong 6 tháng đầu năm đạt 47%, trong sáu tháng cuối năm
đạt 54%, tổng là 101% nên chắc chắn không thoát khỏi nạn kiếp, vậy xin thí chủ
liệu đường mà lo trước hậu sự”. Nói xong ông già tắt máy rút điện rũ tay phủi
áo đứng dậy ra về, ai hỏi cũng không nói thêm câu nào nữa. Nên nhớ thời đó
chuyện tướng số tử vi kinh dịch tử bình phong thuỷ bấm độn vẫn bị coi là mê tín
dị đoan, không có cơ sở khoa học. Sinh là người cứng bóng vía, lại có chút học
vấn sơ khai nên coi những lời ông già nói chỉ là đồng cốt mê sảng không đáng
tin mà quên bẵng đi.
Tháng ba năm đó kinh tế toàn cầu suy thoái, Phạm Tuất Sinh lâm vào cảnh túng
thiếu, thường phải ăn chịu ở quán cơm bụi gần nhà. Mụ chủ quán cơm tên là Tồn
Như Liên, ước chừng hai mươi bốn tuổi sáu tháng rưỡi, tuy không còn trẻ trung
gì nhưng cũng thuộc loại lả lơi nhan sắc. Như Liên vốn cảm cái hương lạ của
Sinh mỗi khi Sinh đến ăn chịu nên chẳng buồn để ý đến chuyện đòi tiền cơm nước,
lại còn nhân lúc vắng khách buông lời ong bướm gạ gẫm: “Cậu mà chịu đồng sàng
thì bao nhiêu nợ nần cơm bụi tôi hứa sẽ một tay xoá một tay tẩy mà bỏ hết, lại
còn ngày ngày cơm rượu ba bữa, đồng thời sẽ kiếm cho cậu một việc làm an nhàn
mà ổn định”. Sinh cả mừng, từ đấy sống cùng Như Liên già nhân ngãi non vợ
chồng, nghĩa cơm bụi tình gối chăn xem ra rất đằm thắm. Thứ hương lạ phát ra từ
mông Sinh chính là sợi dây vô hình nối kết tình cảm giữa hai người vậy.
Như Liên có cậu em vợ làm nghề vi tính, mở một quán Internet Cafe rất khang
trang ở ngay đầu Giảng Võ, bèn giới thiệu để Sinh vào làm phục vụ. Công việc
của Sinh là đếm giờ thu tiền, pha cà phê nước chanh chè Dilmah, mời chào học
sinh choai choai tây ba lô khách vãng lai. Lúc rảnh ít khách Sinh cũng tranh
thủ ngồi tập toẹ sử dụng Internet, nào ngờ bản tính vốn thông minh nên tiếp thu
rất nhanh. Sinh lại tự đọc sách thiết kế được web site riêng cho quán, có khả
năng thoả mãn các yêu cầu kín đáo riêng tư của khách hàng nên được chủ quán rất
tín nhiệm. Có điều Sinh trở nên mê Internet như điếu đổ, ngày nào không trực
tuyến độ dăm ba tiếng đồng hồ là cơ thể bứt rứt không sao chịu được. Đến giữa
tháng năm Sinh đã trở thành cao thủ có tiếng về tìm kiếm thông tin thiết kế lập
trình viết thư hội thoại tán gẫu, trình độ giả tên đổi giống cũng đã đến độ
xuất quỉ nhập thần. Đêm đêm Sinh thường hay lang thang khắp Internet trêu chọc
tán tỉnh hẹn hò lăng nhăng, tự cảm thấy vô cùng thi vị.
Một đêm gió mưa tầm tã, Internet quán chẳng có mống khách nào, Sinh mắc màn ngủ
sớm. Nửa đêm tỉnh dậy đi tiểu, Sinh tranh thủ bật máy định tán gẫu một lát cho
vui, nhưng lạ thay kết nối vào đâu cũng thấy vắng ngắt như chùa Bà Đanh, chờ
đến đầu canh ba mới thấy có nick hoamai, hành tung lạ lùng, thoắt ẩn thoắt hiện
như là ma vậy. Sinh cả mừng bắn tin chào hỏi, gõ phím tanh tách. Nói chuyện hồi
lâu thấy hoamai tâm đầu ý hợp lắm, cảm thấy nàng đáng yêu vô cùng, cách hành
văn lại thỏ thẻ yểu điệu nhẹ nhàng như thục nữ còn trinh. Sinh cao hứng quá
không còn kìm giữ được nữa, bao nhiêu tài lẻ đều phun ra hết, lăn chuột thành
ảnh đẹp, xuất phím thành thơ hay. Hoamai cũng hưởng ứng nhiệt tình, ngợi khen
nức nở, nhận được thơ Sinh gửi bao giờ cũng hồi âm phúc đáp, mà lời lẽ ý tứ của
nàng thường thâm thuý sâu sắc hơn hẳn, nhưng vẫn tỏ vẻ khiêm cung nhún nhường
để Sinh khỏi hổ thẹn. Cứ thế hàng đêm Sinh cùng mỹ nhân làm thơ xướng hoạ, thật
là mãn nguyện lắm lắm. Cũng từ đó lúc nào Sinh cũng ngơ ngác như người mất hồn,
chẳng buồn làm việc gì, cả ngày chỉ rạo rực chờ đến đầu canh ba để được tâm
tình cùng hoamai, thật là chưa thấy dung nhan mà đã cảm nhau đến tận chân tơ kẽ
tóc vậy.
Thời gian thấm thoắt, chốc đà chớm thu, Hà thành đã vào tiết mưa ngâu rồi. Nhân
một đêm mưa dầm, hội thoại cùng hoamai trên mạng, Sinh thu hết can đảm mà gạn
hỏi nàng về thân thế: “Nàng tên là Phí Hoa Mai, tuổi tròn mười bẩy chân dài
ngực săn thì ta biết rồi. Chỉ buồn vì nàng dứt khoát không cho thấy ngọc diện,
cương quyết chẳng cho nghe ngọc âm. Chắc chỉ coi ta như vật giải sầu trong thế
giới ảo thôi chăng?”. Hoa Mai bị Sinh hỏi dồn, biết giấu cũng không được đành
gạt lệ nói: “Việc đã đến nước này là do chàng ép thiếp đấy. Thiếp ra ở riêng ba
tháng nay rồi, nhà cuối khu Văn Điển, sau Đài hoá thân...”. Sinh là người nhạy
cảm, nghe nói đã có ý ngờ rằng nàng là ma, nhưng để chắc chắn Sinh vẫn nhấc
phone gọi đến số điện thoại nàng cho để thẩm định lại. Quả nhiên người nhà
thông báo Phí Hoa Mai bị cảm phong trúng gió trong khi mở cửa sổ chatting,
trong vòng mười phút quên mất không thở nên đã tạ thế đúng vào đầu canh ba,
cách đây tròn ba tháng rồi.
Tuất Sinh nghe vậy thì bi luỵ lắm, hôm sau bèn xin nghỉ phép đến thắp hương bên
mộ chí của nàng ở Văn Điển mà lầm rầm khấn rằng: “Hôm nay trời nhẹ mây trôi,
Tuất Sinh cảm khái đến ngồi thắp hương, buồn thay môi đỏ má hường, hồng nhan
bạc mệnh xót thương vô cùng...”. Đang lúc nước mắt lã chã bỗng đâu có trận gió
cuốn cờ xảy đến, cát bụi mịt mờ, Sinh thoảng ngửi thấy có mùi son phấn Hàn quốc
cùng trầm hương hoà quện ngào ngạt, lại thấy chập chờn có bóng thiếu nữ áo
trắng từ trong mộ chí lãng đãng lại gần ôm lấy đầu Sinh mà thơm vào trán. Trong
chốc lát cảnh vật trở lại yên ắng như không có chuyện gì xẩy ra. Sinh bần thần
chạy ra cổng nghĩa trang trả tiền gửi vé lấy xe phóng về, đến nhà soi gương đã
thấy trên đầu có một chiếc mụn lớn, kích thước bằng hạt lạc, mọc ngay giữa
trán.
Tồn Như Liên bình sinh vốn thích nặn mụn với trứng cá, ngặt vì bấy lâu nay Sinh
được ăn uống no đủ, chăn gối thoả thuê, kem dưỡng da và sữa rửa mặt lại dùng
toàn của hãng có tên tuổi nên nước da nhẵn bóng mịn màng tựa như làn da của trẻ
nhỏ vậy, dù là cố tình bới lông tìm vết cũng không bói nổi một chiếc mụn con
nào. Nay Như Liên thấy trán Sinh mọc mụn to tướng thì cả mừng, âu yếm đè ngửa
Sinh ra salon định nặn bóp cho đã đời, cho phọt ra hết cả nhân lẫn mủ. Nào ngờ
lúc vừa chạm nhẹ vào chiếc mụn thì người Sinh bỗng như bị điện giật, các cơ
vòng co duỗi liên hồi, mắt đờ đẫn vô hồn trợn ngược, mép sùi bọt trắng xoá. Như
Liên kinh hãi vội dìu Sinh lên giường ủ chăn đắp mền, tận tình chăm sóc đến tận
đầu canh ba Sinh mới dần hồi tỉnh. Từ đó Sinh trở nên sợ hãi không dám cho ai
sờ vào mụn nhọt của mình, mà Như Liên cũng cạch chẳng bao giờ dám nặn trứng cá
cho người khác phái nữa.
Chiếc mụn mọc trên trán Sinh ngày nhỏ mà mềm mại, đêm to mà cứng ngắc, đặc biệt
cứ sau nửa đêm khoảng đầu canh ba thì to đúng bằng hột vịt lộn lòng đào, cương
lên khiến đầu Sinh đau buốt không thể tả. Một đêm đau quá không chịu được, Sinh
liều mình một tay chuẩn bị bông gạc tẩm xianua thuỷ ngân để sát trùng, một tay
dùng dao cạo khứa mạnh. Tưởng rằng sẽ tung ra một đống máu mủ trắng đỏ lẫn lộn,
nào ngờ chỉ cảm thấy cơ thể nhẹ nhàng lâng lâng bay bổng, mà từ vết thương có
một con bướm nhỏ bay ra, đôi cánh một chiếc xanh một chiếc đỏ trông vô cùng
ngoạn mục. Sinh ngạc nhiên nhìn kỹ thì thấy thân bướm là một thiếu nữ tí hon
đang khoả thân, cơ thể có đầy đủ các bộ phận như người lớn mà lại cân đối tuyệt
đẹp. Con bướm như có vẻ e thẹn ngượng ngùng mà khép cánh che các chỗ kín lại,
rồi thoắt cái bỗng to lên như thiếu nữ trưởng thành, khuôn mặt cực kỳ khả ái,
cao chừng thước bẩy nặng sáu mươi cân. Cánh trái cuốn dưới đùi biến thành chiếc
quần bò ngố màu xanh nước biển, cánh phải che trên ngực biến ra chiếc coóc-xê
lụa đỏ màu cam rất đẹp. Sinh biết ngay là Hoa Mai hiển linh, bèn cầm tay âu yếm
cười cười nói nói, trước cũng thăm hỏi dăm câu cho lịch sự, sau là đưa nhau lên
giường mà đồng sàng giao hoan. Thật là thoả thuê mãn nguyện, bẩy mươi hai thế
phượng rồng chẳng thế nào mà chưa từng thử qua vài ba lượt.
Sinh cùng Hoa Mai làm xong việc lớn, nghỉ ngơi uống nước cho đến khi có tiếng
gà con gáy lảnh lót, chợt thấy Hoa Mai rùng mình, cơ thể biến đổi lạ lùng,
chiếc cooc-xê lụa đỏ màu cam tung ra biến thành chiếc cánh màu đỏ bên phải,
quần bò ngố mùa xanh nước biển tụt xuống thành chiếc cánh màu xanh bên trái,
trong chốc lát Hoa Mai lại trở thành con bướm tuyệt đẹp chấp chới đôi cánh xanh
đỏ mà bay dính vào trán Sinh tạo thành chiếc mụn lớn. Từ đó mỗi khi vắng vẻ Hoa
Mai lại bay ra cùng Sinh tình tự, đôi lứa rất là tâm đắc. Có điều sau mỗi lần
cùng nàng Sinh thường cảm thấy vô cùng mệt mỏi, tựa như nguyên khí bị suy kiệt
tổn hao rất nhiều vậy.
Một lần nhân việc đi mua linh kiện nâng cấp máy cho Internet Cafe, Sinh rủ Tồn
Như Liên qua lại cầu Cương Châu, thấy ông già xem bói đầu tóc gọn gàng mà lông
miệng rậm rạp vẫn đang ngồi đó. Nhớ lại hồi đầu năm Tết Đoan ngọ mất tiền oan,
lại phải làm trò đùa khoả thân giữa trời cho thiên hạ cười cợt, Sinh căm tức
lắm, bèn rẽ đám đông bước vào chào hỏi: “Cụ ạ, nhờ trước được cụ bói cho một
quẻ mà bây giờ những gì cụ không nói đều linh nghiệm cả, thật là ơn này không
biết lấy gì mà đền đáp”. Nói xong Sinh đặt lễ một tập đô-la tiền âm phủ, vái
hai vái rồi lui ra, trong dạ rất lấy làm đắc chí. Nào ngờ chỉ thấy ông già nhẹ
nhàng chỉ tay vào mặt Sinh rồi chậm rãi nói: “Tiếc thay, chết đến nơi rồi mà
không chịu hối”, lại quay sang Như Liên bảo: “Nàng phải sống với hạng người này
âu cũng là duyên nợ tiền kiếp mà thôi, liệu mà về sắm sửa hậu sự cho hắn thật
chu đáo”. Nói đoạn cầm tập đô-la âm phủ Sinh đưa xé tan làm ngàn mảnh, tung lên
trời hoá ra một đàn nhặng xanh vo ve hồi lâu rồi bay đi mất.
Đến đầu tháng chín năm đó Sinh bắt đầu ngã bệnh, thoạt đầu chỉ thấy hoa mắt
nhức đầu, mỏi xương đau khớp. Sau bệnh tình ngày càng nặng, sức lực cạn kiệt,
hàng ngày chăn gối cùng Như Liên không quá nổi ba lần, hơn nữa mỗi khi đồng
sàng, chiếc mụn trên trán lại sưng tấy đỏ ửng, đau nhức như trăm ngàn mũi kim
chọc thẳng vào não bộ khiến cho cuộc truy hoan cũng không được trọn vẹn hoàn
mỹ. Đến độ trung tuần tháng mười thì căn bệnh phát ra nhiều biểu hiện kỳ dị với
các triệu chứng lâm sàng đặc biệt lạ lùng, thí dụ cứ đêm ngủ là đồng tử con
ngươi lại giãn rộng, hoặc sáng sớm ngủ dậy là lại cảm thấy buồn đi tiểu. Những
triệu chứng như vậy khiến các bác sĩ giỏi ở các bệnh viện lớn cũng không thể
nắm bắt được nguyên nhân nguồn cơn của gốc bệnh chứ chưa nói gì đến việc chữa
chạy. Như Liên vô cùng lo lắng, nhưng lần nào đưa Sinh vào viện cũng đều bị trả
về gia đình nên nàng chẳng biết phải giải quyết thế nào.
Một đêm đầu canh ba, con bướm Phí Hoa Mai lại bay ra đòi giao hợp. Sinh rền rĩ
cáo ốm. Hoa Mai không chịu, cứ thế khoả thân lên giường mà nằm. Sinh sợ nguy
đến sức khoẻ, lấy tay ẩn nàng ra. Hoa Mai vừa thẹn vừa tức, bèn dùng móng tay
mổ toang bụng dưới của Sinh, dễ dàng như ta dùng dao mổ trâu giết gà vậy, bao
nhiêu lòng dạ tung ra hết. Hoa Mai chỉ vào đôi quả nhỏ màu trắng, dính vào
nhánh dưới bên phải của hành tá tràng mà nói rằng: “Thứ hương lạ trên người
chàng là do quả cật trắng này tiết ra, có gì là quí báu lãng mạn đâu mà phải
tinh vi thế”, nói đoạn dứt đứt ném mạnh ra sân cho gà. Sinh đau quá hét toáng
lên, choàng tỉnh giấc mộng, thấy phía dưới chăn đệm đã ướt sũng rồi. Từ đấy
bệnh tình càng ngày càng nguy kịch.
Tồn Như Liên vốn có tình cảm sâu đậm với Tuất Sinh nên không đành lòng thấy
cảnh người yêu hấp hối đau đớn. Nhân nhớ về ông già coi bói chân cầu Cương
Châu, một bữa cuối tháng chạp nàng bèn gọi xe ôm, đem lễ vật đến quì xuống mà
cầu khẩn xin cứu giúp. Ông già cười nói lơi lả: “Nàng vẫn còn trẻ đẹp, lại
đường đường là chủ một quán cơm bụi, việc gì phải hết lòng với một kẻ phàm phu
tục tử, bạc tình bạc nghĩa như hắn?”. Như Liên cứ kiên nhẫn quì mà không chịu
đứng lên. Một lát ông già lại hỏi: “Người đẹp có dám hôn ta chăng?”. Như Liên
nhìn ông già tuy còn tráng khí minh mẫn nhưng nước da đã đến hồi nhăn nheo, mà
lông miệng lại rậm rạp quá nên cũng có ý ngại, chỉ hiềm nghĩ đến Sinh nên cố
nén kinh tởm mà vươn cổ há miệng thơm ông già một cái. Lúc chạm vào môi ông già
những tưởng toàn mùi thuốc lào bia rượu, nào ngờ chỉ thấy hương thơm LipIce toả
ra ngào ngạt, lại thấy hai chiếc răng cửa của ông già bỗng nhiên mắc dính vào
cổ họng mình, không làm sao nhổ ra được. Ông già được Như Liên thơm xong chẳng
nói câu nào, phủi áo đứng dậy, cười ha hả để lộ khuôn miệng trống hai răng cửa
rồi bỏ đi mất.
Như Liên cảm thấy vô cùng uất hận nhục nhã, chỉ mong sao chết đi cho rồi. Bèn
chạy về nhà định tự tử thì thấy Sinh cũng đang cơn hấp hối, tay đã bắt đầu bắt
bươm bướm, mà con bươm bướm này lại rất đẹp, một cánh xanh một cánh đỏ cứ chập
chờn bay trong giường, đuổi thế nào cũng không đi, đánh thế nào cũng không
chết. Như Liên giận quá bèn quát lớn, bỗng nhiên cảm thấy hai chiếc răng của
ông già trong cổ họng được văng ra, bèn đưa tay ra đỡ thì ra là một chiếc vợt
bướm tuyệt đẹp, trên cán có đề ”Made in Hell”. Như Liên tiện tay vợt một cái,
đã thấy con bướm xanh đỏ mắc ngay vào trong vợt. Con bướm giãy giụa cắn xé điên
cuồng nhưng chiếc vợt như có ma lực nên nó không sao thoát được. Như Liên đang
định lấy búa tạ đập chết bướm, bỗng thấy ông già xem bói xuất hiện ngay trên bệ
cửa sổ. Ông già liếc mắt đưa tình, béo má Như Liên một cái rồi nói: “Con bướm
này ngày xưa vốn ở trên trời, một bữa dám lẻn vào vườn cấm mà hút nhuỵ hoa mai
nên bị đầy xuống trần làm kiếp người trong mười bẩy năm. Lẽ ra khi chết phải về
trời để được đầu thai chuyển kiếp, nhưng do trong thời gian sống dưới trần trót
ham thích Internet, bản tính vốn lại là loài bướm ong ưa chuyện dâm dục nên
linh hồn vẫn cố nấn ná chui lủi trong mạng mà tròng ghẹo nam nhân. Thôi để ta
thu phục đưa nó về trời”. Nói đoạn rút trong túi ra một bao nhỏ trong suốt làm
bằng cao su mỏng, quát to lên một tiếng, thấy có làn khói trắng từ chiếc vợt
bay thẳng vào bao. Ông già buộc thắt miệng bao lại, hôn gió Như Liên rồi quay
người nhảy qua cửa sổ mà bỏ đi mất.
Lát sau Phạm Tuất Sinh chợt tỉnh lại, tựa hồ như vừa trải qua một cơn ác mộng,
tâm thần ngơ ngác chẳng nhớ những chuyện đã xảy ra. Được mấy hôm thì sức khoẻ
phục hồi như cũ, chỉ hiềm thứ hương lạ không mùi từ mông Sinh không còn toả ra
như trước được nữa. Dầu vậy Như Liên vẫn còn yêu Sinh lắm, lại còn lấy làm yên
tâm rằng từ nay Sinh không còn cuốn hút nữ nhân được, bèn làm lễ cưới linh
đình. Sau rồi chồng ra mở riêng quán Internet Cafe, vợ làm chủ quán cơm bụi,
con cháu đầy nhà. Thật là khí độ của một đại gia vậy.
Sau khi ông già đi, bên trong chiếc vợt vẫn còn thân xác của con bướm kỳ lạ,
một cánh xanh một cánh đỏ mà thân bướm trông giống hệt cơ thể thiếu nữ đương
thì với đầy đủ các bộ phận. Như Liên bèn đem ngâm fooc-môn làm tiêu bản rồi
tặng lại cho ông Thái Kim Châm là một nhà côn trùng học có tiếng thời bấy giờ.
Đến nay tiêu bản đặc biệt này vẫn còn được trưng bày ở tầng 3, viện bảo tàng
sinh học Paris.

|
Linh Vật (Tân Liêu Trai)
|
|
|
Mến tặng Lâm Đại
Phì, bạn tôi, người đã cung cấp những chi tiết rất thật trong câu chuyện đầy
huyễn hoặc này.
1. Cúc
Thu
Khoảng giữa thế kỷ hai mươi mốt ở phố Kim Mã ngoại thành Hà Nội có nàng con gái
họ Cấn tên gọi Cúc Thu. Nàng có khuôn mặt cực kỳ khả ái, mắt trong sáng long
lanh, đôi lông mày cong cao vút như phượng hoàng tung cánh và cặp môi mọng đỏ
thơm ngon hảo hạng.
Cấn Cúc Thu sinh trong một gia đình trung lưu quyền quí. Có điều lạ là ngay từ
khi mới lọt lòng mẹ nàng đã không nói được câu nào, cả ngày chỉ biết nằm khóc o
e đòi ăn đòi bú. Thân mẫu thấy thế rất lấy làm lo lắng, đem nàng đi hỏi han
thuốc men chẩn trị khắp nơi, nhưng tuyệt nhiên không một thầy thuốc nào biết
được căn nguyên bệnh chứng vô ngôn của nàng. Có lương y họ Lã đoán rằng: “Trung
khu ngôn ngữ vốn nằm ở mép dưới thuỳ trái, nay xử lý phẫu thuật hay phóng xạ
điện châm e đều ảnh hưởng đến nhũ não của cháu”. Năm lên tám, nhân một tối vô
tình chạy chơi dọc hồ Ha Le, Cúc Thu chợt thấy dưới gốc liễu rủ loà xoà buông
lá mặt hồ có con vật gì loang loáng đen đen trắng trắng chuyển động nhịp nhàng
lên lên xuống xuống. Nàng đánh bạo lại gần nhìn kỹ, thấy con vật kia biến ra
một đôi trai gái đang quấn quít cuồng loạn giữa cơn yêu đương say đắm dưới gốc
liễu ven hồ. Quá kinh hãi và chấn động trước quang cảnh khủng khiếp, Cúc Thu
chỉ kịp kêu thét một tiếng vang trời rồi ngã lăn ra bất tỉnh nhân sự. May mà
đôi nam nữ, phần vì lòng tốt sẵn có, phần vì cũng biết lỗi do mình gây ra nên
tuy đang dở việc vẫn vui vẻ mặc quần áo mà chạy lại đưa Cúc Thu đi bệnh viện.
Lạ lùng thay, đến khi tỉnh lại thì nàng bắt đầu nói được. Như để bù đắp cho tám
năm câm nín lặng thinh, nay Cúc Thu suốt ngày bi bô lảnh lót, hết tập nói tiếng
Việt lại học hát tiếng Nga. Rồi dần dần nhiều ngôn ngữ khác cũng được nàng nắm
bắt và sử dụng trôi chảy một cách dễ dàng khiến các giáo sư sinh học phải lắc
đầu thán phục.
Cúc Thu càng lớn càng nở nang xinh đẹp, đến năm mười lăm tuổi đã trở thành một
trang tuyệt sắc. Đàn ông thấy dáng nàng qua, mắt nhìn rạo rực miệng đà khô
cong, đàn bà lườm nguýt chòng chòng, kháo nhau: “Ngữ ấy chắc không ra gì”. Kiểu
cách ăn mặc của nàng cũng hết sức hiện đại và duyên dáng. Thời nay hiếm khi ta
bắt gặp một thiếu nữ bỏ váy trong quần, nhưng hồi đó nếu chị em nào bỏ váy
ngoài quần hẳn sẽ bị coi là quê mùa kệch cỡm lắm. Mốt đó cũng là bắt nguồn từ
cách ăn mặc đầy thẩm mỹ của Cúc Thu vậy. Tốt nhiệp đại học, Cúc Thu vào làm
việc cho một công ty đa quốc gia với các chi nhánh thành viên tại 512 nước trên
thế giới. Rất lâu sau này vẫn còn truyền tụng câu chuyện về việc nàng được bố
trí tiếp một lúc ba tay trong hội doanh nghiệp trẻ Quốc tế, tuổi cỡ lục tuần,
một Mỹ, một Ả rập và một Lào. Nàng vừa thương lượng công cuộc kinh doanh tay
tư, vừa làm phiên dịch qua lại cho cả ba đối tác phàm phu tục tử, vừa cười nói
tiếng Lào, tiếng Mỹ và tiếng Ả rập theo ascent của dân bản địa, và vừa sóng
sánh ánh thu ba như nước hồ dâng lặng đáy sóng trào.
Làm việc trong một môi trường siêu cấp, lại từng trải qua cơn sốc tâm lý thời
thơi ấu nên bản thân Cúc Thu thấm đẫm một thứ văn hoá đạo đức đa châu lục, rất
thoáng đãng và kiến lược trong vấn đề gối chăn tình ái. Những tao nhân mặc
khách may mắn được nàng lưu tâm đều lẳng lặng tự ý rơi vào một bể luyến ái mang
mang, để đến khi đuối lực ngắc ngoải chìm dần xuống đáy sâu tội lỗi mới nhận
thấy xác đồng loại đồng giống đã la liệt hệt như sau một trận đại thuỷ chiến
đẫm máu thời trung cổ.
Một lần nhân chuyến công tác sang Ê-cua-đo, Cúc Thu có tranh thủ tạt qua chơi
một sex-shop có tiếng thời đó, nằm dưới chân một ngọn đồi nhỏ mà ánh chiêu
dương xoải chiếu lên mái kính lục lăng tạo nên ngũ sắc lung linh trong một
không gian kỳ ảo. Qua quầy hàng giới thiệu đồ thủ công, nàng bỗng bị thu hút
bởi một chiếc linh vật cổ, làm bằng gỗ mun màu đồng đen bóng, trông dáng vẻ
hùng vĩ và cực kỳ ngoạn mục. So với những chiếc vibrator hiện đại, chiếc linh
vật này nổi bật hơn hẳn bởi những hoạ tiết hoa văn được trạm trổ vô cùng tinh
tế trên từng milimet vuông bề mặt. Chủ cửa hàng, một gã trung niên với bộ râu
xồm cạo nhẵn thấy có người chú ý đến món hàng hiếm, bèn chạy tới đon đả chào
mời. Nhưng khi hắn nói giá, Cúc Thu chỉ biết gạt lệ than thở: “Dẫu là quí tộc
Hà thành, lương nhiều bổng lắm cũng đành ngắm thôi”. Quán chủ mỉm cười xã giao
và nhún vai đầy vẻ thông cảm. Sau khi ngậm ngùi trở gót ngọc về khách sạn dự
chiêu đãi theo định trình, nàng về phòng ngủ. Sự ham muốn có được vật lạ khiến
Cúc Thu cả đêm trằn trọc, hình ảnh linh vật cứ chập chờn ảo ảnh trước mắt nàng
trong những cơn mộng mị nửa thực nửa mê khêu gọi vẫy mời.
Chiều tối hôm sau Cúc Thu bỗng nhận được một bưu phẩm được gói rất đẹp từ một
địa chỉ nặc danh. Không nói hẳn bạn đọc cũng đoán biết, bên trong gói bưu phẩm
chính là chiếc linh vật mà nàng hằng ao ước. Mãi đến tận sau này Cúc Thu vẫn
không thể hiểu nổi kẻ đại hào phóng điên rồ nào đã gửi tặng cho nàng món quà vô
giá. Một chủ tịch tập đoàn thành viên vốn ngưỡng vọng sắc thiên phú tài ngữ
ngôn, hay một tỷ phú dầu mỏ tình cờ quan sát được hứng khởi của nàng đối với
linh vật, hay chính khí cụ đã tự chủ động tìm đến, như thiên lý mã leo đèo vượt
dốc tìm đến chủ tốt. Dầu sao, điều quan trọng là nàng đã sở hữu được vật
quí.
Linh vật được Cúc Thu nâng niu lắm. Thường ngày nàng đặt linh vật lên
táp-đờ-nuy màu cẩm thạch kê sát đầu giường, dưới ngọn đèn bàn sang trọng, với
hình dáng vươn lên kiêu hãnh trong ánh đèn mờ ảo hắt lên làm nổi bật các nét
điêu khắc trạm trổ khiến khí cụ trông thật như một kiệt tác bất hủ thời phục
hưng. Mỗi khi sử dụng xong nàng lại nhẹ nhàng lau rửa sạch sẽ và đặt linh vật
lại chỗ cũ. Đó quả là một báu vật của đời - như cách gọi của Mạc Ngôn, bởi nó
vừa có công năng quan trọng để sử dụng trong nhu cầu sống thường nhật, vừa có
giá trị thẩm mỹ và trưng bày tuyệt đích, lại vừa có ý nghĩa lịch sử và văn hoá
cao.
2. Đại
Đồn
Tạm dừng câu chuyện về Cấn Cúc Thu với linh vật mà nói tới huyện Cơ Lương tỉnh
Sơn Tây cách Hà Nội chừng ba mươi dặm về phía tây nam, nơi đây có anh học trò
nhà nghèo họ Lâm. Hồi mẹ Lâm mang bầu sinh nở, làng xóm cứ kháo nhau mà đồn đại
rằng Lâm không phải con bố Lâm, mà lại là con bố Lâm, khiến bố Lâm cả giận mà
đặt tên con là Đại Đồn, mong lấy đó như một lời nhắc nhở bà con lối xóm đừng có
đồn đại quá đà, và như một lời cảnh báo xã hội về tật xấu ngồi lê đôi mách vô
văn hoá đã có nguy cơ trở thành quốc nạn. Lâm Đại Đồn là anh em dị bào khác cha
khác mẹ với Lâm Đại Phì, một danh sĩ đương thời hiện vẫn đang ngọa hổ tàng long
trong một Trung tâm đào tạo tin học nhỏ bé, và nghe đâu còn là hậu duệ nhánh
thứ hai mươi tám của chị dâu em bà cô họ nàng Lâm Đại Ngọc trong Hồng Lâu Mộng
ở tận bên Trung Quốc.
Lâm thủa bé thông minh sáng dạ, học một biết mười, nhưng phải cái tính nết vô
cùng nhút nhát. Từ xa nhác thấy đám đông là Lâm như con thỏ rừng lao ngay vào
bụi rậm gần đó mà trốn tránh, mặc cho gai nhọn cắm khắp người . Có người hỏi:
“Đông thì vui, cớ sao phải sợ hãi thế?”. Lâm không ngần ngại đáp: “Đám đông như
hổ dữ, ác tựa giặc bên Ngô, thà rằng chịu gai cắm, còn hơn bị hổ vồ”. Đại để
bản tính của Lâm là như vậy.
Thói đời vốn ghét của nào trời trao của ấy. Năm mười ba tuổi, phát hiện thấy
Lâm có tham vọng tìm cách chứng minh định lý Fi-bô-zit lớn, thầy chủ nhiệm bèn
cử chàng ra Hà Nội dự thi học sinh giỏi toán cấp quận. Khi một mình cắp sách
ngang qua phố Hàng Bún, Lâm đột nhiên bị một đám lâu nhâu trẻ con quân khu gần
đó chạy ra tấn công nhằm trấn lột. Sự sợ hãi mãn tính đã khiến chàng tè ướt
sũng cả chiếc quần mẹ mới may. Thấy Lâm khiếp đảm quá, thằng thủ lĩnh đám trẻ
mới nảy ra trò đùa ác, hét với đám lâu la: "Đ’ hiểu trai hay gái, chưa gì đã
vãi đái, bay lột quần nó ra, ta kiểm tra hòn dái!”. Bon trẻ ùa vào Lâm, thằng
tóm đũng, thằng nắm cạp, thằng giật ống. Lâm nước mắt vòng quanh kinh hãi túm
chặt quần, nhưng sức lực một chọi mười mấy quả nhiên không đặng. Đến khi đám
trẻ lột được quần Lâm ra thì cũng là lúc chàng miệng sùi bọt mép, mắt mũi tai
đều trào máu, nấc khan mấy cái rồi ngã lăn ra ngất lịm trên bãi nước.
Tất nhiên năm đó Lâm không có tên trong danh sách giải nhất giải nhì quận, bởi
khi bác xích lô tốt bụng phát hiện ra Lâm đang lâm nạn và đưa chàng đi cấp cứu
thì cũng là lúc trống thu bài đã điểm. Lâm lặng lẽ về quê. Cơn sốc tụt quần đã
trở thành một vết thương không thể kín miệng ẩn sâu trong tiềm thức, khiến
chàng luôn luôn phải cảnh giác đề phòng. Lâm thậm chí không dám cởi quần dài kể
cả khi đi ngủ, và cứ mỗi lần ai đó định tụt quần Lâm xuống là chàng lại chống
cự quyết liệt, nước mắt chảy ròng ròng.
Lâm Đại Đồn có người chú họ ở Ý đại lợi. Một lần về thăm quê, ông chú bảo Lâm:
“Mày có cốt cách tốt, học ở nhà phí đi”. Lâm cười: “Nếu con có cơ hội hẳn không
làm hổ danh chú”. Tốt nghiệp trung học chàng bèn theo ông chú sang Ý học nghề
tư pháp. Vốn bản tính thông minh sáng dạ, tư chất lại mẫn tiệp nhạy bén nên Lâm
học hành rất tấn tới. Đám bạn đồng học vẫn thường phải qua lại mượn bài vở hoặc
hỏi han thêm Lâm về kiến thức chuyên ngành. Ngoài thời gian học văn hoá Lâm còn
tham gia đều đặn câu lạc bộ Karate của trường, trình độ đã đến thất đẳng huyền
đai.
Trong số bạn học của Lâm có nàng Isabelle, con gái một tay trùm mafia trên đảo
Tuscany. Isabelle có thân hình bốc lửa với các số đo lý tưởng của một siêu mẫu
châu Âu. Cảm Lâm ở trí tuệ uyên bác và tâm hồn nhạy cảm kỳ bí, một lần Isabelle
khoả thân đến ký túc xá thăm bạn, những tưởng bạn sẽ cuống quít dìu mình lên
giường cùng nhau ân ái. Nào ngờ chỉ thấy Lâm khóc thút thít, hai tay bưng lấy
quần mà cương quyết từ chối thưởng thức thân hình thơm ngát đang bốc lửa dục
của mỹ nhân. Quả cấm bao giờ cũng ngọt, đối với Isabelle lại càng ngọt hơn bởi
nàng chưa từng được đối diện với một nghịch cảnh dục tình nào dớ dẩn đến như
vậy. Cũng là một cao thủ trong làng quyền anh, Isabelle một tay đè nghiến lấy
cổ Lâm, một tay luồn xuống đũng quần của chàng nắn bóp thăm dò. Buồn thay,
trong tay người đẹp là một vật mềm nhũn, đã vậy lại bé xíu cỡ chỉ như con cá
chuối trưởng thành.
Biết môi trường Tây Âu không phải nơi mình có thể cư ngụ lâu dài, sau mười lăm
năm đèn sách, đoạt ba bằng tiến sĩ và một học vị viện sĩ danh dự, Lâm đến xin
phép ông chú và từ giã bạn bè trở về quê hương.
Về nhà Lâm ra Hà Nội sinh sống theo nguyện vọng của gia đình, xin việc làm tại
bộ phận tư vấn luật của chính công ty đa quốc gia nơi Cúc Thu đang công tác.
Hôm thi tuyển, Cúc Thu cùng sếp ngồi phỏng vấn chàng. Không có tài liệu nào ghi
lại chi tiết nội dung cuộc phỏng vấn, chỉ thấy các nhân viên trong công ty kháo
nhau đó là một cuộc toạ đàm vô tiền khoáng hậu về kiến thức chuyên môn uyên
thâm của thí sinh cùng khả năng áp dụng uyển chuyển vào thực tế môi trường kinh
doanh ở Việt nam. Dĩ nhiên Lâm trúng tuyển đệ nhất đẳng với mức lương cao chưa
từng có trong tiền lệ công ty. Nhưng điều đáng nói hơn là sau buổi phỏng vấn
hôm đó cả Lâm và Cúc Thu đều bị tiếng sét ái tình đánh gục.
Lâm trước vốn chỉ quen với những nàng con gái tóc vàng da trắng dạn dĩ mạnh
bạo, nay chàng hết sức khoái cảm trước một hương sắc quê nhà vừa bí ẩn quyến
rũ, vừa gần gũi xa lạ. Còn Cúc Thu cũng rung động nghẹn ngào bởi sự uyên bác
đáng ngạc nhiên của chàng trai hiền lành mới du học trở về. Tình cảm hai người
ngày càng khăng khít với đầy ắp những trao đổi tâm tình, nhưng tuyệt nhiên
không dính đến chuyện gối chăn giao hợp. Đối với Cúc Thu đó chẳng phải là bi
kịch, bởi quanh nàng còn cả đống tình nhân giàu có khỏe mạnh đang xếp hàng đợi
lượt, còn với Lâm tuy nhiều khi cũng cấn cái lắm, nhưng vốn lực bất tòng tâm
nên chàng coi như số trời bắt chịu mà yên phận thủ thường. Cúc Thu thường nói
đùa: “Khi yêu thuần khiết mới thấy liệt dương là đáng quí vậy”.
Thật ra Lâm cũng đâu có ngờ chính điều này đã giúp chàng tránh được đại hoạ về
sau.
3. Tội ác và
trừng phạt
Trong số các tình nhân của Cúc Thu có một thanh niên thuộc lớp đại gia quí tộc
cận đại họ Trương tên Thìn. Trương Thìn vừa học vấn tri thức vừa giàu có khôn
ngoan, lại có cơ thể cân đối và khuôn mặt cực kỳ xinh đẹp. Chính vì vậy mà bạn
bè thân thiết còn gọi Trương bằng cái tên trìu mến là Thìn đẹp. Rơi vào vòng
tay mỹ nhân chưa đầy hai tuần nhưng Trương đã được nàng đích thân đánh giá xếp
hạng, cho ngoại lệ một tuần gặp gỡ hai buổi tư sáu.
Một buổi chiều khi ánh tà dương vừa tắt, Trương ngồi tại nhà riêng chuẩn bị cho
cuộc yêu sắp tới với Cúc Thu theo như lịch định. Nên nhớ để mời được Cúc Thu
tới nhà giao hoan không phải chuyện đơn giản. Chủ nhân phải thực hiện hàng loạt
những nghi lễ phức tạp trong khói trầm hương và âm thanh văng vẳng của tiếng
nhạc đồng quê. Đặc biệt nước trong bồn tắm phải được đun sẵn với nhiệt độ ổn
định là 140C, cùng 128 thứ lá thuốc hảo hạng do chính tay nàng liệt kê biên
soạn. Đang loay hoay chuẩn bị thì xảy đâu có trận gió cuốn cờ kéo đến, Trương
chợt thấy một phong thư theo gió bay qua cửa sổ rơi xuống bàn như có tay người
đặt, trên bì thư có đóng dấu triện lạ đề đích danh chàng. Trương lấy làm ngạc
nhiên, mở thư ra thì thấy có độc một dòng chữ thảo bằng tiếng Hy lạp cổ, nét
viết rất phóng, lời lẽ thô tục với nguyên văn như sau:
"Σβθλ Παγδη Λοπω Ωοψαμτ”
Trương bình thản nhếch miệng cười khinh bỉ. Những lá thư nặc danh với lời lẽ đe
doạ bậy bạ kiểu này đâu có thể khiến một trang nam hán tử như chàng phải rún
động mảy may. Tuy vậy chàng vẫn cẩn trọng thủ thêm con dao găm chuôi nạm ngọc
gia bảo lưỡi mỏng như lá lúa vào đũng quần trong rồi mới tiến tục các công đoạn
chuẩn bị cho việc tiếp đón người đẹp.
Chừng độ hai khắc sau thì Cúc Thu đến. Khác hẳn mọi lần, căn nhà Trương vắng
tanh lạnh ngắt như vô chủ, một bầu không khí âm u chết chóc lan toả khắp các
phòng. Linh cảm thấy chuyện chẳng lành Cúc Thu vội chạy vào toilette, thì hỡi
ôi, người yêu của nàng đang trần truồng nửa nằm nửa ngồi trên bệ xí, thân xác
đã nguội lạnh và hơi thở đã tắt từ lâu, duy đôi mắt vẫn mở trợn ngược chứng tỏ
nạn nhân vừa trải qua một cơn khiếp đảm. Cúc Thu cả kinh vùng chạy ra phố nhấc
mobile gọi cảnh sát trong tiếng nức nở. Bác sĩ pháp y tới hiện trường khám xét
cơ thể Trương rất kỹ càng, thấy bàn tay trái của nạn nhân đang nắm chặt bức thư
kỳ quái, còn trên cơ thể không có vết thương nào trầm trọng, chỉ có những vết
thâm tím nhỏ cỡ đồng 5 xu, tổng cộng có khoảng 200 đồng 50 xu. Lá thư được cảnh
sát gắp bỏ vào túi nylon làm tang chứng.
Điều đáng nói là trong hai tuần sau đó trong thành phố xảy ra liên tiếp bốn
mươi sáu vụ giết người tương tự, với đặc điểm chung là nạn nhân đều bị hành
hung trong toilette tại nhà riêng, bàn tay trái đều nắm những bức thư với cùng
nội dung như bức được gửi cho Trương. Điểm chung nữa là tất cả các nạn nhân đều
có quan hệ luyến ái gối chăn mật thiết với Cấn Cúc Thu, dù rằng mức độ và tần
suất có ít nhiều khác biệt.
Một hội đồng chuyên trách được cấp tốc thành lập để điều tra và xét xử vụ trọng
án kỳ quái, tiến sĩ Dương Chất Minh được đề cử làm chủ tịch hội đồng. Dương
người thấp lùn, mắt lé, nách rất hôi dù đã dùng nhiều loại nước hoa hảo hạng
nhằm che mũi thiên hạ. Nguyên trước đây Dương say mê Cúc Thu như điếu đổ, nhưng
lẽ đời tất nhiên linh cẩu không thể sánh đôi với phượng hoàng, kỳ lân không thể
sống chung cùng cóc cáy, Dương bị mỹ nhân kiên quyết cự tuyệt. Có lần Dương
thức cả đêm sáng tác một bài sonet dài mấy ngàn chữ đem tới tặng người đẹp,
trong đó có câu: “Yêu anh em chớ nhổ lông (nách). Chớ tô môi hồng, chớ vẽ mắt
xanh”, nhưng Cúc Thu không những không xao lòng mà còn bịt mũi phẩy tay ra
chiều khen ngợi: “Thơ anh vừa hay vừa thơm”. Từ bữa đó Dương hận Cúc Thu đến
tận xương tuỷ. Những tưởng phải mang theo mối hận lớn xuống Tuyền Đài, nào ngờ
lần này số trời run rủi cho Dương được phụ trách điều tra vụ án, và đương nhiên
Cúc Thu phải trở thành nghi phạm số một.
Trong các cuộc đối chất tại công đường, Cúc Thu cứ một mực kêu oan không khai
nhận tội giết người. Làn tóc rối bù trên khuôn mặt trắng nõn lấm lem nước mắt
làm nét thu ba càng thêm rực rỡ, cộng với áo trên xộc xệch quần dưới tiêu điều
khiến những tay thẩm vấn dầu gan đồng tim sắt cũng phải động lòng trắc ẩn. Thấy
chưa thuyết phục được hội đồng khép nàng vào tử tội, Dương bèn dùng độc kế, mời
nàng ăn kẹo. Nguyên Cúc Thu sáng nào cũng dậy từ sớm tinh mơ, trước là ra phố
chạy vài ba dặm cho đùi chân thon gọn, sau là về nhà tập thể dục nhịp điệu để
eo bụng săn chắc. Trong ngày Cúc Thu còn tranh thủ tập thêm tán thủ yoga khí
công dưỡng sinh nhằm gìn giữ toà thiên nhiên thiên phú, và đặc biệt nàng áp
dụng một thực đơn ăn kiêng cực kỳ nghiêm ngặt, mỗi bữa không dùng quá một lườn
rưỡi gà rán với hai lạng pho-mát tươi, vì vậy tuy đã hai mươi mà trông nàng vẫn
còn trẻ trung tươi đẹp lắm. Biết vậy nên Dương sai thuộc hạ cứ đều đặn hai
tiếng một lần đem sô-cô-la Thuỵ sĩ loại thượng hảo hạng tới mời nàng thưởng
thức khiến Cúc Thu khốn khổ vô cùng, chết không được mà sống cũng không xong.
Không chịu nổi độc kế tàn bạo của kẻ thù, nàng đành thuận cung khai nhận đã một
tay giết chết bốn mươi bảy kẻ nhân tình chỉ đơn thuần nhằm mục đích giải trí,
còn những bức thư nàng nhét vào tay họ cốt chỉ để đánh lạc hướng điều tra.
Sau khi toà tuyên án, Cúc Thu bị khép tử tội với khung hình phạt nặng nhất thời
bấy giờ là “tục tiếu hình”. Phạm nhân chịu hình phạt này sẽ bị trói vào cột và
bị đao phủ kể cho nghe những câu chuyện tiếu lâm rất bậy, khiến kẻ thọ án phải
buồn cười quá lăn ra mà chết. Hình phạt này tàn khốc ở chỗ không phải tay đao
phủ nào cũng có khiếu kể chuyện cười, nhiều tay kể rất vô duyên làm cho cuộc
hành hình kéo dài rất lâu, và nhiều tử tù không may mắn đã chết đói trước khi
chết vì tức cười.
Khoảng vào thượng tuần tháng tám năm đó Cấn Cúc Thu bị hành quyết tại một bãi
đất rộng tại trung tâm thành phố. Dân phố kéo đến xem đông nghìn nghịt, nhiều
người còn dậy sớm ra chiếm chỗ trước, đặng có được vị trí tốt mà chiêm ngưỡng
đệ nhất mỹ nhân của Hà thành, đồng thời cũng là kẻ tàn ác nhất trong lịch sử
hình sự Quốc tế.
Cúc Thu thong dong bước lên đoạn đầu đài trong tiếng la ó cổ vũ của đám đông
dân chúng. Nàng ngước mắt nhìn trời cao rồi mỉm cười độ lượng tung một chiếc
hôn gió về phía đám đông. Cuộc đời ngẫm lại như giấc mộng hoàng khang, các kỷ
niệm từ tấm bé bỗng chốc dồn dập ùa về đầy ắp tâm hồn người đẹp. Những gì chơi
được nàng đều đã chơi thoả, những gì vui được cũng đã vui đủ. Cơn đau nhân sinh
nàng đã trải nhiều, bí mật đàn ông không gì không biết. Cúc Thu không còn cảm
thấy phải ân hận điều gì khi từ giã cõi đời tươi đẹp để trở về với tổ tiên, với
bốn mươi bảy người tình yểu mệnh đang đợi nàng nơi chín suối.
Lần này được giao xử tử Cúc Thu là tay đao phủ họ Sinh, mắt lồi tai vểnh răng
đen, vốn rất được kính trọng vì đã có nhiều năm kinh nghiệm trong nghề. Sinh
bước đến gần Cúc Thu, phủ phục xuống vái ba vái, miệng lầm rầm: “Ta thực thi
thủ tục, tiểu thư tử thanh thản”. Cúc Thu bình thản đáp: “Nhờ đao phủ làm gọn
cho thì ta cảm tạ lắm”, nói đoạn hiên ngang vươn tai chờ chết. Trống điểm một
hồi, thấy Sinh đứng phắt dậy ghé miệng khẽ thơm mơn man vào tai nữ phạm rồi bắt
đầu lầm rầm kể chuyện. Chẳng hiểu vì nụ hôn của Sinh làm cho nhột hay vì câu
chuyện buồn cười, mà khuôn mặt lộng lẫy trang nghiêm của Cúc Thu đã có phần
khởi sắc. Cứ mỗi lần trống điểm là Sinh lại kể hết một câu chuyện, lời kể rì
rầm lúc khoan lúc nhặt đều tăm tắp như vắt chanh. Tất nhiên nội dung các câu
chuyện không được công bố, vì ngại rằng nhiều người trong chúng ta tuy không
phạm trọng tội nhưng cũng sẽ chết vì cười. Đếm đến hồi trống thứ sáu thì Cúc
Thu khẽ nở nụ cười đầu tiên, cả đám đông ồ lên thương xót, lác đác đã có kẻ lén
lau nước mắt. Tới hồi thứ hai mươi bảy nàng chợt cười phá lên khiến hàng chục
phụ nữ yếu tim ngã lăn ra bất tỉnh. Hồi trống thứ sáu chín vừa điểm thì nàng đã
cười rũ rượi, tới hồi thứ bảy trăm ba mươi thì nàng cười sặc sụa nghiêng ngả,
lăn lộn tưởng chừng như sắp đứt. Khá khen tay đao phủ tinh nghề, kể chuyện cười
mà mặt như đưa đám, khiến nữ phạm không thể không cười nôn ruột.
4. Đoạn
kết
Giữa lúc tính mạng Cúc Thu đang ngàn cân treo nụ cười thì bỗng nhiên có một
bóng đen bịt mặt nhảy vọt từ dưới đài lên, thân thủ rất phi phàm. Kể thì lâu
chứ thật ra lúc đó mọi việc diễn ra nhanh như chớp giật, mọi người đang lặng đi
vì kinh ngạc đã thấy bóng đen tung cước đá giữa hạ bộ tên đao phủ khiến hắn bay
lộn ba vòng về phía nam, đoạn ngửa mặt lên trời lớn tiếng quát: “Vụ này oan ức
thấu trời”. Dương Chất Minh đang là trưởng ban nghiệm thu thi hành án, nay thấy
tình hình nguy cấp quá vội chạy lại mắng rằng: “Nữ tặc giết hại bốn mươi bảy
nhân mạng, nay vật chứng rành rành mà bản thân y thị cũng đã ký tên khai nhận.
Ngươi là ai mà dám đánh phá công đường, lớn tiếng kêu oan?”. Lúc đó kẻ lạ mặt
mới nhẹ gỡ chiếc mạng xuống, thản nhiên đáp: "Ta là Lâm Đại Đồn, nhân tình liệt
dương của nữ phạm nhân tử tội".
Ban chuyên trách mời Lâm trình bày đầu đuôi. Thấy chàng rút từ trong ngực ra
một vật đen bóng dài chừng bốn mươi centimet, giơ cao lên cho mọi người cùng
thấy rõ rồi chậm rãi giải thích: “Đây là chiếc Linh vật cổ, vốn là vật bất ly
thân của Cúc Thu. Linh vật được nàng sử dụng thường xuyên và rất âu yếm chiều
chuộng, lâu ngày nhờ tiếp thu đều âm khí mỹ nhân mà trở nên có thần cảm. Hắn
cảm thấy ghen ghét những kẻ tình nhân khác của nàng, do vậy đã hạ độc thủ đập
chết bốn mươi bảy người. Riêng ta do liệt dương nên may mắn mà thoát chết”.
Dương Chất Minh bên trong thì kinh hồn táng đởm, nghĩ thầm: "May thay mối tình
của ta không được Cúc Thu đáp trả", nhưng bề ngoài vẫn tỏ vẻ nghi ngờ, hỏi
xẵng: “Ngươi có bằng cớ gì chăng?”. Lâm cười khẩy, đoạn chỉ cho mọi người xem
một đoạn chữ được khắc chìm ở gốc linh vật, phía trên hai hạt. Đó là một dòng
chữ thảo bằng tiếng Hy lạp cổ, nét viết rất phóng, lời lẽ thô tục với nguyên
văn như sau:
"Σβθλ Παγδη Λοπω Ωοψαμτ"
Đem so thì nét chữ trên linh vật với nét chữ trên các bức thư trong tay nạn
nhân không khác mảy may. Chiếc Linh vật thấy bao nhiêu tội lỗi của mình đã bị
vạch trần trước bàn dân thiên hạ nên sợ hãi bứt mạnh khỏi tay Lâm rồi đâm bổ
vào bụng chàng, thoắt cái đã biến mất. Lâm choáng váng ngất lịm, chừng độ ba
khắc sau tỉnh lại đã thấy người khang khác rất khó tả.
Về phần Cúc Thu được tha bổng và bồi hoàn danh dự, bèn làm lễ cưới linh đình
với tình nhân duy nhất còn sót lại là Lâm Đại Đồn. Đêm hợp cẩn Cúc Thu nói với
Lâm: “Lấy chàng là coi như là thiếp tự trừng phạt mình vì cuộc sống quá phóng
túng trước đây vậy”. Lâm nói: “Có dễ đâu thế”, đoạn cười ha hả tụt quần cho vợ
thấy, giữa hai ngón chân cái của Lâm là của quí màu đen bóng với kích thước to
lớn lạ lùng đang vươn thẳng đầu kiêu hãnh, chú ý nhìn kỹ mới thấy ở gốc có xăm
dòng chữ lạ bằng tiếng Hy lạp cổ. Cúc Thu hạnh phúc đến nghẹn thở, nước mắt ràn
rụa ôm lấy chồng mà cùng nhau mây mưa vần vũ. Lâm như dao sắc mới được đem dùng
lần đầu, ra sức cắt cắt thái thái, thoả mãn không biết đến thế nào mà kể. Về
sau hai vợ chồng đẻ ra một đống con cả trai lẫn gái, đứa nào cũng tấn tới nên
người. Cúc Thu sống rất đoan trang chung thuỷ, còn Lâm được cất nhắc lên làm
tổng giám đốc khu vực Châu Á Thái Bình Dương. Thật là khí độ của một đại gia
vậy.
|
|
|