@WikiNewPageEditViewToolsHelp
Create New Page Create New Page from Copy
Create your new wiki
Edit this page Copy from this page Rename
Attach (Upload) File
Edit Menu
Newest Change History Referer Trackback
Page List Tag Cloud RSS1.0 RSS2.0
Search
@Wiki Guide
FAQ/about @wiki FAQ/about Editting FAQ/about Register
Update Infomation Release Plan

Trong hai môn văn và toán, cậu thích môn nào?

- Văn.

- Vì cậu học văn khá hơn hả?

- Đâu có, tại cô dạy văn hay nghỉ hơn.


>>>Những ngày mới tới, cô chủ nhà ôi thôi cô với con, ngọt còn hơn đường hóa học. Rồi là con giúp cô việc này, việc kia, chuyện nhỏ, chuyện to. Rồi là cô cho con ăn, cho con uống thứ này, thứ nọ "đã luôn"! Rồi đều đều hàng tháng, con cũng phải kính cô "trăm hai" điện nước đâu ra đó.

Ngày tháng trôi qua, chén dĩa chung sóng còn khua, huống gì.... Hồi nào "thương nhau củ ấu cũng tròn"! Giờ thì, ôi thôi... khiếp! Mỗi khi con đi học về thì tự dưng nhà "được" cúp điện, con chỉ biết chịu thôi chứ làm gì bây giờ?

Rồi một hôm tối trời, bao nhiêu điều ngọt ngào trước kia giờ toàn là mật đắng với dấm chua. Nào là "mày" ăn của "tao", uống của "tao" thứ này thứ nọ, "lời đắng", "lời chua" tuôn ra xối xả. Con giờ chỉ biết còn cách mau biến cho lẹ!

Ôi! Lòng người khó đoán. Ôi, cô chủ nhà của "con"!

>>>


Giờ kiểm tra.

Sinh viên A (thì thào):

Văn hào vĩ đại Victor Hugo đã từng nói: "Lương tâm của con người, chính là sự nghĩ đến đồng loại".


Sinh viên B:

Thì sao?


Sinh viên A:

Còn sao nữa? Bộ mày không có lương tâm à? Chép cho tao câu 3, nhanh lên!

>>>Hai anh chàng mới lớn tên Ốc và Tèo rủ nhau đi uống cafe. Ốc mở đầu câu chuyện bằng cách hỏi Tèo.

Ốc hỏi:

Ông biết không, trước đây vì mặt nhìu mụn mà tui nhút nhát kém tự tin trước đám đông. Còn bây giờ thì đó là chuyện của dĩ vãng rồi.


Tèo:

Ông có bí quyết à?


Ốc:

Ừ... vì ông còn nhìu mụn hơn tui.


>>>Hôm nay Vi được đi học, Vi thích lắm.

Sau khi làm bài tốt, Vi được cô khen và cho điểm 10.

Vi lễ phép thưa:

Thưa cô, em không dám lấy ạ.


Cô:

-Sao vậy?


- Dạ... mẹ em dặn "ai cho gì cũng không được lấy ạ ".

>>>Nữ sĩ Phong Linh nghe lời đường mật của bác Vui Sống, mang đứa cháu 5 tuổi đến nhờ bác ấy dậy toán hộ...

Ít lâu sau, nữ sĩ Phong Linh hỏi cháu:

- Này, cháu có biết đếm chửa!

- Dạ có ạ, bác Vui Sống dạy cháu học nhanh lắm cơ...

- Thế này nhé, một, hai, ba, rồi đến gì?

- Thưa là bốn!

- Giỏi! Năm, sáu, bảy rồi đến gì nào?

- Thưa là tám!

- Qúa giỏi!


Nữ sĩ Phong Linh khen cháu giọng mừng rỡ, lòng có tí ân hận đã nghi ngờ bác Vui Sống chả đỗ ông Cống ông Nghè mà hăm he làm làm thầy giáo... nữ sĩ lại tiếp:

- Chín, mười, rồi đến

- Thưa là Bồi, Đầm, Già, Xì Zách ạ! Cô hỏi dễ quá, cháu còn biết tính chín nút, Black Jack và binh cả xập xám cơ đấy.


>>>

- Ở lớp, cháu học tốt chứ?

- Có ạ, cô giáo hài lòng về cháu đến mức cô muốn giữ cháu lại để năm sau học cùng cô.


>>>Hai thí sinh ngồi trước cổng trường chờ xem kết quả.

- Bố tớ bảo nếu tớ thi đậu sẽ thưởng cho tớ chiếc xe đạp điện để đi học cho đỡ mệt...

- Còn bố tớ lại bảo nếu tớ thi rớt sẽ mua cho tớ chiếc “Quây An-pha”...

- Trời ơi! Sao đã quá vậy?

- À... để chạy xe ôm kiếm cơm ấy mà...