@WikiNewPageEditViewToolsHelp
Create New Page Create New Page from Copy
Create your new wiki
Edit this page Copy from this page Rename
Attach (Upload) File
Edit Menu
Newest Change History Referer Trackback
Page List Tag Cloud RSS1.0 RSS2.0
Search
@Wiki Guide
FAQ/about @wiki FAQ/about Editting FAQ/about Register
Update Infomation Release Plan
Muộn yêu còn dại với tình
30/08/2007

 
Chỉ buổi sáng đưa con đến trường mà có hai người tưởng Hân là bà của con Ngọc. Một là cô giáo chủ nhiệm mới của nó, hai là ông bơm xe ở cổng trường. Cô giáo của Ngọc thì chào: “Bà đưa cháu đến trường ạ? Cháu Ngọc xinh giống bà quá”, còn ông bơm xe thì rất thân mật: “Cháu bà vào trường này là xịn rồi, bà là bà nội hay bà ngoại cháu đấy?”.

Việc nhầm lẫn ấy hơi tức, nhưng rồi Hân lại quên ngay vì nàng còn vùi đầu vào công việc ở cơ quan. Chỉ đến khi cái Ngọc đem ra kể với bố nó thì Hân mới nhớ lại.

Đồng, người chồng ít hơn Hân ba tuổi, cười sặc sụa về chuyện con gái kể rồi trêu vợ: “Mẹ hôm nay trúng lớn còn gì. Chỉ cần một người nữa nhầm thì mẹ thành bà ngoại thật”.

Đồng vừa nói xong thì có cô văn thư ở cơ quan mang đến cho anh bì công văn hỏa tốc để anh xem có việc gì phải giải quyết gấp. Cô bé vừa vào nhà đã nhanh nhảu: “Chào anh ạ! Cháu chào bác”. Thế là Đồng phá lên không nhịn được cười.

Vốn là người vô tư, hay đùa tếu táo trong gia đình, Đồng không để ý Hân rất bực mình cái con bé vô duyên kia. Nàng không mời nước cô bé mà hỏi: “Em là nhân viên tiếp thị à?”. Cô bé tiếp tục sai lầm: “Dạ, cháu làm văn thư chỗ cơ quan anh Đồng bác ạ”.

Tình thế buộc Đồng phải thanh minh ngay: “Đây là bà xã anh đấy!”. Nghe thế, cô bé sợ quá vội “em xin lỗi chị” rồi ra về thẳng. Hân từ hôm đó ấm ức, khó chịu lắm.

Đáng ra Hân chưa già đến mức nhìn như bà của con gái nàng. Nhưng sự cố của mấy năm về trước đã để lại hậu quả không lường hết được. Nghĩ lại bây giờ nàng thấy dại nhưng đã muộn. Vì thế hễ ai động đến hình thức nàng là như thể động vào vết đau cơ thể nàng vậy.

Năm ấy Hân đã băm hai tuổi. Cái tuổi sắp quá lứa nhỡ thì khiến cho bố mẹ và bạn bè nàng rất lo. Cả mười sáu đứa con gái cùng lớp đại học đứa nào cũng đã có chồng con, có đứa con đã học lớp năm mà Hân thì chưa có gì, nàng cũng chẳng muốn yêu ai.

Thấy thế, mọi người xúm vào làm mối. Nhưng khổ nỗi cứ đưa ai đến Hân cũng chê. Người thì chê cao ngỏng, còm nhom, người thì bảo béo quá, người thì cho là tính hâm hấp, người lại bảo họ mặt mỏng không có hậu...

Một hôm họp lớp, tất cả lũ con gái tuyên bố khích: “Không làm mối cho Hân nữa, mặc nàng tự tìm lấy và chắc chắn nàng sẽ vớ được người chồng kém nhất trong số những người chồng của họ về mọi mặt”.

Hân im lặng chịu trận nhưng trong lòng thề quyết làm cho lũ bạn một phen sáng mắt. Nàng về dồn vốn đầu tư cho sắc đẹp của mình một cách bí mật. Nào là căng da mặt, xóa vết nhăn, xẻ mí mắt, phun môi thẩm mỹ, tẩy răng trắng, nâng mũi, bơm ngực, tắm trắng, đánh bụng giảm vòng eo...

Cuối năm ấy, nàng bỏ tiền đi một tua thăm quan Thái Lan cốt để xem kinh nghiệm làm đẹp của họ. Không ngờ trong chuyến đi nàng quen một vị giám đốc kinh doanh trong đoàn.

Chàng không nói tuổi, thấy Hân trẻ đẹp thì gọi là cô xưng tôi, còn Hân gặp chàng như gặp tia sét trong cơn mưa đầu hạ. Cô thấy người con trai này đúng phong độ một người đàn ông mà nàng mơ ước. Dáng cao, mặt vuông chữ điền, cười nói sởi lởi và phong cách ga lăng làm nàng thích mê.

Chẳng hạn giữa Băng Cốc mà chàng tìm đâu được bó hoa tuy-líp đỏ thắm mang đến phòng tặng nàng, mua hẳn đôi vé đắt tiền mời nàng đi dự đêm nhạc Hoàng Gia tại cung điện Hoàng Gia nổi tiếng.

Còn sự kiện này mới táo tợn làm sao. Hôm ấy hai người tách khỏi đoàn thăm quan đi chơi chợ. Tình cờ hai người gặp một hãng kinh doanh quần áo phụ nữ đang làm chương trình quảng cáo. Họ muốn mời một cặp vợ chồng khách hàng đóng cho họ một tiểu phẩm cực ngắn về việc mua quần áo cho hãng họ.

Chàng giám đốc của Hân vốn quá biết về cái kiểu quảng cáo tiếp thị như thế nên len lỏi vào đăng ký cho mình và Hân diễn tiểu phẩm ngay. Thế là tiểu phẩm ra đời. Một cô gái sánh vai cùng người yêu đi mua hàng. Nàng cố tình kéo tay người yêu vào hãng quần áo này. Người yêu nàng chỉ một chiếc váy đẹp nhất, nàng vừa mặc vào lập tức hóa thành thiên thần tuyệt mỹ, chàng sung sướng quá bế thốc người yêu quay một vòng tít thò lò. Hân và chàng giám đốc được hãng kinh doanh trả cho một số tiền kha khá. Nhưng chàng giám đốc đã đưa hết cho Hân mà không lấy một đồng nào.

Còn một ngày nữa thì hết tua du lịch, Hân và chàng giám đốc đưa nhau đi chơi biển vào đêm cuối sống trên đất Thái. Và chính cái đêm cuối cùng tại bờ biển kia, trong một khách sạn sang trọng, chàng giám đốc đã cầu hôn Hân và nàng đã trao thân gửi phận cho chàng giám đốc.

Trở về nước, Hân hiên ngang sánh vai với Đồng, chàng giám đốc ấy đến chơi nhà từng đứa bạn gái trong lớp. Đứa nào cũng ngạc nhiên và họ không thể tưởng tượng được rằng làm sao Hân lại xinh thế, lại tìm được gã người yêu trẻ đẹp thế. Một cô ngoa ngoắt bảo: “Gái phải hơi trai thì nó phải xinh lên, trẻ ra, phơi phới như thài lài gặp cứt chó thế chứ”.

Tuần sau đi đăng ký, Hân mới vỡ lẽ. Đồng kém cô hẳn ba tuổi. Hân hơi thất vọng nhưng Đồng an ủi: “Phụ nữ dù nhiều tuổi vẫn cứ phải là em. Hơn nữa trông em trẻ hơn anh đến năm tuổi. Em cứ bảo họ là anh hơn tuổi, chẳng ai biết mà sợ”.

Đám cưới diễn ra, cả lớp Hân không ai tin ở mắt mình vì thấy Hân và Đồng đẹp đôi vừa lứa quá. Họ bảo nhau: “Yêu muộn mà chắc”. Thế mà không hiểu sao sau khi sinh cái Ngọc, lập tức người Hân biến dị khác thường.

Trước tiên là đôi má hóp vào, các vết nhăn tua tủa xuất hiện ở đuôi mắt, hai mép và trán. Chiếc mũi chảy xệ và luôn xô lệch lúc thì ở má bên này, lúc lại ở má bên kia. Cặp môi bỗng bợt như màu đất sét và hai hàm răng phô ra xỉn màu trông gớm ghiếc. Hai mí mắt nặng hùm hụp.

Cặp ngực của Hân do phải lấy ra hai túi nước độn thẩm mỹ vì sợ ảnh hưởng đến dòng sữa nuôi con nên vú nàng chảy xệ, nhẽo như hai chiếc ruột tượng đựng cháo. Da nàng đen và má rám như mảng cháy đít nồi khiến sáng nào Hân cũng phải trát loại phấn hảo hạng mà không che nổi.

Hân xuống mã thảm hại, so vai, dặt dẹo tưởng như người đang mắc bệnh ết. Nàng lo lắng đi khám. Sau khi biết nàng đã quá lạm dụng thẩm mỹ, bác sĩ khuyên phải đợi thời gian cho lại người. Nàng đến cơ sở thẩm mỹ bắt đền, họ bảo đã quá thời gian bảo hành, nếu cần họ lại can thiệp tiếp. Hân sợ vãi hồn vía bỏ đi không dám ngoảnh lại.

Từ đó, Hân luôn mặc cảm với thân phận mình. Còn Đồng, người chồng ga lăng của nàng thì ngày một trẻ ra và phong độ hơn nhiều với cái chức giám đốc công ty doanh nghiệp. Đã có người thì thầm vào tai Hân rằng lão được nhiều em mê lắm.

Hân thấy tủi nên hay róng riết, bóng gió nhắc chồng. Mỗi lần như thế, Đồng thường cười phớ lớ rồi đọc thơ: “Bây giờ đổi mới tư duy/ Ghen tuông cũ rích vứt đi mới là/ Chồng mình tài giỏi hào hoa/ Mới em kia thích mới bà nọ mê/ Hay gì kẻ ghét người chê/ Sớm hôm thui thủi đi về một thân”.

Được cái đọc thơ xong Đồng lại lao vào bếp giúp vợ nấu nướng hoặc nhặt quần áo bỏ vào máy giặt cho cả nhà, ăn xong lại lau bàn, rửa bát... Thế là Hân lại quên đi tất cả, yên lòng với hạnh phúc của mình.

Có lần tủi thân quá, Hân đem chuyện tâm sự với mẹ, mẹ nàng bảo: “Con chỉ nghĩ vớ vẩn, mẹ xem ra thằng Đồng là người tử tế đó. Nó có địa vị, danh vọng, sống hào hoa nhưng rất quan tâm đến vợ con và có trách nhiệm với gia đình, cố đẻ cho nó thằng con trai nữa là yên tâm hẳn”.

Hân về bàn với Đồng nhân dịp sang năm Nhâm Thìn đẻ lấy một đứa con trai, Đồng gạt phắt: “Em đang phải tu bổ sức khỏe, hơn nữa cái Ngọc mới hai tuổi, đẻ làm gì vội”. Hân ấm ức lắm, cho rằng Đồng đã có nơi có chốn nào nên mới từ chối đẻ con với vợ thế.

Ba năm trôi qua, giờ cái Ngọc đã vào lớp một trường điểm của thành phố. Hân ngày ngày đèo con đến lớp rồi đến cơ quan làm việc. Nhà đã có một người giúp việc chính nên nàng không vất vả nữa mà có thêm thời gian đi bộ, đi bơi cho đẹp người. Nhưng lạ thay, người nàng cứ già đi, xạm đi không thể phục hồi lại được.

Đang mặc cảm về hình thức, lại bị người khác gọi như mẹ của Đồng thì làm sao nàng không buồn phiền. Một buổi sáng Đồng đi làm vội để quên điện thoại di động ở nhà. Vừa nghe tín hiệu tin nhắn, Hân nghĩ có ai cần nhắn công việc cho Đồng nên mở ra xem. Đâu ngờ đó là điện của cô bé kế toán trưởng.

Tin nhắn: “Em đề nghị chỉ duyệt ba xuất cho anh và hai chuyên gia sang Pháp thôi, vợ anh đừng cho đi chuyến này kẻo bà ấy xấu quá, mất thể diện là hỏng việc”.

Hân đọc xong không nén nổi nỗi căm giận, đã đập nát chiếc di động của chồng ra hàng trăm mảnh. Đoạn cô gọi điện đến phòng tài vụ công ty của Đồng gặp kế toán trưởng. Hân xỉ vả cô ta thậm tệ và thề sẽ bắt chồng đuổi cô ta ra khỏi công ty.

Cúc - cô kế toán trưởng kia không phải tay vừa đã “thách bà ấy”. Thì đây. Chiều, Đồng vừa về đến nhà đã nghe chỉ đạo của vợ: “Anh phải đuổi ngay con Cúc ra khỏi cơ quan. Nó đã xúc phạm tôi thậm tệ”. “Bằng chứng thế nào?”, Đồng hỏi vợ. Hân gào lên: “Tôi sẽ đọc nguyên văn lời nó nhắn anh trong chiếc điện thoại di động kia”.

Nhưng lời ấy Hân đã đập nát rồi còn đâu. Đồng cho là chuyện đàn bà ghen tuông vớ vẩn nên không chấp. Nào ngờ Hân thách: “Nếu anh còn coi tôi là vợ thì phải đuổi con Cúc. Còn như cứ dùng nó thì sẽ không có tôi”.

Đồng chẳng nói gì, đi Pháp chuyến ấy. Hai tuần sau trở về, ngờ đâu Hân đã gửi đơn ly dị và gọi người bán nhà. Hân đã dắt con Ngọc về ở với mẹ và tuyên bố không thể ở với Đồng được nữa.